Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này phản ánh sâu sắc đời sống sinh hoạt và kinh nghiệm ứng xử của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh nông nghiệp lúa nước. Nông nghiệp phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên, nên đời sống thường xuyên đối mặt với những biến động, từ mùa màng bội thu đến hạn hán, mất mùa. Khi mùa màng bội thu ('lành'), lương thực dồi dào, người ta có điều kiện để thể hiện sự hào phóng, chia sẻ, giúp đỡ lẫn nhau. Tình làng nghĩa xóm, tình thân trong gia đình được vun đắp qua những bữa cơm chung, những lần giúp đỡ nhau khi có đám. Tuy nhiên, khi thiên tai ập đến, mất mùa, đói kém ('dữ'), cái ăn trở nên khan hiếm, thì bản năng sinh tồn trỗi dậy. Việc 'cạy nồi' ở đây không chỉ là hành động bới móc trong cái nồi trống rỗng để tìm chút ít thức ăn thừa, mà còn tượng trưng cho sự tranh giành, bòn rút, thậm chí là sự nghi kỵ, cay nghiệt, khi mà mỗi người phải lo cho bản thân và gia đình mình trước tiên. Câu tục ngữ đúc kết bài học về sự thay đổi trong hành vi con người khi hoàn cảnh thay đổi, đồng thời nhắc nhở về tầm quan trọng của sự đoàn kết, yêu thương, đặc biệt là trong những lúc khó khăn nhất.