Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời từ kinh nghiệm sống lâu đời của người Việt, gắn liền với nền văn hóa lúa nước và cơ cấu xã hội truyền thống. Trong xã hội xưa, sự giàu nghèo, sang hèn có ảnh hưởng lớn đến cách ứng xử và các mối quan hệ. Khi một người còn giữ được địa vị, tài sản, họ thường được kính trọng, nể nang, nhưng số người thực sự chân thành giúp đỡ có thể không nhiều. Ngược lại, khi họ sa sút, mất đi tất cả, những kẻ cơ hội, hoặc những người chỉ muốn lợi dụng lúc khó khăn sẽ ùa đến. Điều này phản ánh thực trạng 'chân tình' hay 'lụy của', nơi mà các mối quan hệ thường dựa trên lợi ích vật chất hơn là tình cảm thực sự. Nó cũng có thể bắt nguồn từ quan sát trong các làng xã, nơi mà khi một gia đình giàu có thì ít có ai làm phiền, nhưng khi gặp cảnh khó khăn (mất mùa, bệnh tật, tang ma), thì hàng xóm láng giềng, họ hàng, dù thân hay sơ, cũng tìm đến để chia sẻ, hỏi thăm, hoặc đôi khi là để xin xỏ, vay mượn.