Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ "Khôn từ trong trứng khôn ra, dại đến già vẫn dại" ra đời từ kinh nghiệm quan sát cuộc sống và sự hình thành tính cách con người của người Việt xưa. Trong xã hội nông nghiệp lúa nước, việc đánh giá con người thường dựa vào khả năng lao động, sự nhạy bén trong ứng xử và khả năng thích ứng với hoàn cảnh. Người xưa tin rằng những phẩm chất này phần lớn là do trời sinh, là bản chất khó thay đổi. Quan niệm về "trời sinh" và "số mệnh" đã ảnh hưởng sâu sắc đến tư duy của người Việt cổ. Việc quan sát sự phát triển của trẻ nhỏ, từ lúc còn trong bụng mẹ (trong trứng) đã có những biểu hiện khác biệt về sức khỏe, cử động, cho đến khi lớn lên, người ta cũng nhận thấy sự khác biệt rõ rệt về khả năng tiếp thu, học hỏi và ứng xử giữa người này với người khác. Những người bẩm sinh đã thông minh, lanh lợi thì dễ dàng tiếp thu kiến thức, xử lý tình huống một cách khéo léo. Ngược lại, những người kém cỏi, chậm hiểu thì dù có được dạy dỗ, trải nghiệm nhiều đến đâu cũng khó lòng thay đổi được bản chất. Câu tục ngữ này phản ánh một cái nhìn khá "định mệnh" về khả năng và tính cách con người, một quan niệm phổ biến trong nhiều nền văn hóa cổ.