Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này xuất phát từ quan sát đời sống nông nghiệp và tập quán chăn nuôi gia súc của người Việt xưa. Trong các làng quê, chó và mèo là hai loài vật quen thuộc, thường xuyên xuất hiện trong đời sống sinh hoạt. Chó có vai trò canh gác, bảo vệ nhà cửa, đôi khi giúp xua đuổi hoặc bắt những loài vật gây hại như chuột, rắn. Mèo tuy nhỏ bé hơn nhưng cũng có thể bắt chuột. Tuy nhiên, trong một số trường hợp, nếu không có sự hiện diện của chó, hoặc khi chó bị suy yếu, một con mèo có thể cảm thấy bớt sợ hãi hoặc rơi vào tình cảnh đối nghịch, buộc phải làm những hành vi phi tự nhiên, đáng khinh để sinh tồn. Sự đối lập này, cùng với việc con người nhìn nhận hành vi ăn phân là ghê tởm và nhục nhã, đã được dùng làm hình ảnh ẩn dụ. Nó phản ánh thực tế xã hội khi những kẻ yếu thế, không có chỗ dựa hoặc bị tước đoạt những phương tiện cơ bản, buộc phải làm những việc tồi tệ nhất để tồn tại, hoặc khi những kẻ kém cỏi thay thế những kẻ có năng lực hơn nhưng lại làm mọi thứ tồi tệ hơn.