Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ trong đời sống sinh hoạt và lao động của người nông dân Việt Nam xưa, gắn liền với tập quán sinh hoạt và quan niệm về sự tiết kiệm. Xưa kia, đời sống còn nhiều khó khăn, vật chất khan hiếm, mỗi bộ quần áo đều là tài sản quý giá. Việc "làm cho lắm" ý chỉ việc chuẩn bị nhiều quần áo mới, thêu thùa may vá công phu. Tuy nhiên, việc "tắm chẳng quần thay" lại cho thấy một sự lãng phí không cần thiết. Có thể câu này xuất phát từ những bà, những cô chăm chỉ làm quần áo mới cho con cái, cho chồng, cho bản thân nhưng rồi do hoàn cảnh hoặc do không có dịp, những bộ quần áo đó lại không được dùng đến, hoặc ít được dùng đến. Nó cũng có thể phản ánh một thái độ sống không thực tế, làm việc gì cũng quá mức cần thiết, không suy xét đến hiệu quả thực tế, dẫn đến sự tốn kém, lãng phí. Câu thành ngữ này là lời nhắc nhở, kinh nghiệm dân gian đúc kết về sự cân đối giữa công sức, chi phí bỏ ra và kết quả thực tế nhận được.