Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ quan sát và kinh nghiệm sống lâu đời của người Việt, đặc biệt trong bối cảnh xã hội phong kiến trọng Nho giáo và đề cao đạo đức làm người. Cuộc sống xưa, đặc biệt là đời sống nông nghiệp, đặt ra nhiều yêu cầu khắc nghiệt. Để làm tròn bổn phận người con, người cháu, người chồng, người cha, người công dân, con người phải tuân theo tam tòng tứ đức, phải biết hy sinh, chịu đựng, phải gánh vác trách nhiệm với gia đình, dòng tộc, và xã hội. Mọi hành vi, lời nói đều chịu sự phán xét của cộng đồng. Trái lại, loài chó trong quan niệm dân gian thường được coi là con vật trung thành, dễ nuôi, ít đòi hỏi, chỉ cần ăn no mặc ấm là vui vẻ. Chúng không phải suy nghĩ, tính toán, hay gánh vác những gánh nặng tinh thần phức tạp như con người. Do đó, việc 'làm chó' trở thành phép ẩn dụ cho một cuộc sống đơn giản, không có những ràng buộc về đạo lý hay trách nhiệm cao cả.