Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ này xuất phát từ kinh nghiệm ứng xử và quan sát đời sống của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh xã hội phong kiến với những mối quan hệ phụ thuộc, ân tình, ân nghĩa được coi trọng. Hình ảnh "chìm tàu" gợi lên sự mất mát toàn bộ, sự phá sản hoàn toàn về vật chất và danh dự. Trong xã hội xưa, việc đi lại bằng đường thủy, đường biển khá phổ biến, và tai nạn đắm tàu không phải là hiếm. Những người sống sót sau tai nạn thường mất hết mọi thứ, trở thành kẻ cùng đường. Từ đó, dân gian liên hệ với những người có hành vi bạc bẽo, trở mặt với ân nhân, những người đã cưu mang, giúp đỡ họ. Họ được ví như những kẻ "chìm tàu" vì đã "chìm" đi cái tình nghĩa, cái ơn, cái nghĩa ân mà lẽ ra họ phải giữ gìn và biết ơn. Nó phản ánh một thái độ sống tiêu cực, vô lương tâm, đáng bị lên án và khinh bỉ trong cộng đồng.