Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Lưỡi không xương nhiều điều lắt léo, Miệng không vành mó méo tứ tung" ra đời từ kinh nghiệm quan sát và suy ngẫm sâu sắc của người Việt xưa về bản chất lời nói và con người. Trong đời sống nông nghiệp, việc giao tiếp và thương lượng là vô cùng quan trọng. Người xưa nhận thấy rằng cái lưỡi, tuy không có xương nhưng lại có thể tạo ra muôn vàn âm điệu, lời lẽ, lúc thì ngọt ngào, lúc lại cay nghiệt, lúc chân thành, lúc lại dối trá. Sự mềm dẻo của lưỡi phản ánh sự linh hoạt, thậm chí là sự gian xảo trong cách diễn đạt. Tương tự, cái miệng, không bị giới hạn bởi cấu trúc xương cứng nhắc như các bộ phận khác, có thể phát ra âm thanh méo mó, biến đổi không ngừng. Điều này gợi lên hình ảnh của những người hay nói lời quanh co, lươn lẹo, không thẳng thắn, dùng lời nói như một công cụ để đạt được mục đích cá nhân, đôi khi là làm hại người khác. Câu nói này thể hiện sự đề phòng, cảnh giác của người xưa đối với những lời nói không chân thật.