Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có lẽ bắt nguồn từ quan sát tinh tế của người xưa về những thói hư tật xấu trong xã hội. Trong đời sống nông nghiệp lúa nước, xôi vò là một món ăn ngon, tốn công sức chuẩn bị, thường dành cho những dịp đặc biệt hoặc để cúng tế. Việc "méo miệng" (ám chỉ vẻ ngoài không đẹp, có thể là sự nghèo khó, kém cỏi) lại "đòi ăn xôi vò" cho thấy một sự trớ trêu, không tương xứng. Nó gợi lên hình ảnh những người dân lao động nghèo khổ, có thể có những khiếm khuyết về ngoại hình hoặc hoàn cảnh, nhưng lại mang trong mình những ước muốn, đòi hỏi vượt quá tầm với, hoặc có những hành vi vô duyên, thiếu tế nhị khi đặt mình vào những tình huống đòi hỏi sự sang trọng, tinh tế. Nó cũng có thể phản ánh sự bất mãn, ganh tị của một bộ phận dân chúng đối với những người có điều kiện sung túc hơn nhưng lại không xứng đáng, hoặc ngược lại, phê phán những kẻ dù có điều kiện nhưng lại có những hành vi, đòi hỏi kém sang.