Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Miệng thơn thớt, dạ ớt ngâm" bắt nguồn từ kinh nghiệm quan sát và chiêm nghiệm đời sống của người Việt xưa. Trong xã hội phong kiến, nơi các mối quan hệ xã hội thường phức tạp, sự giả dối trong giao tiếp là điều không hiếm gặp. "Thơn thớt" là từ gợi tả âm thanh, lời nói nhỏ nhẹ, du dương, dễ làm người nghe tin tưởng. "Ớt ngâm" thì gợi lên vị cay xé lưỡi, khó chịu, ẩn chứa sự cay độc. Sự đối lập giữa âm thanh ngọt ngào và vị đắng cay này phản ánh rõ nét sự khác biệt giữa vẻ bề ngoài và bản chất bên trong. Nó có thể xuất phát từ việc quan sát những người làm ăn gian dối, buôn gian bán lận, lúc nào cũng tươi cười, nói lời ngon ngọt với khách hàng nhưng thực chất là tìm cách lừa gạt, bòn rút tiền bạc của họ. Hoặc cũng có thể là sự cảnh báo trong các mối quan hệ cá nhân, nơi có những người luôn tỏ ra thân thiết, quan tâm nhưng sau lưng lại tìm cách hãm hại, nói xấu người khác. Kinh nghiệm dân gian đã đúc kết sự đối lập này thành một câu nói ngắn gọn, súc tích để răn dạy, phê phán những biểu hiện giả tạo.