Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ nền văn minh lúa nước lâu đời của Việt Nam. Trong xã hội xưa, gạo không chỉ là lương thực thiết yếu mà còn là thước đo của sự giàu có, no đủ. Việc có được một thăng gạo, dù ít ỏi, trong hoàn cảnh khó khăn đã thể hiện sự giúp đỡ, sẻ chia quý báu từ người khác. Nó có thể đến từ tình thương, sự giúp đỡ trong hoạn nạn, dù là điều nhỏ nhặt nhất. Ngược lại, dù có nhận được nhiều hơn, như cả đấu gạo, nhưng nếu nó đến từ một kẻ thù, một người có ý đồ xấu, thì giá trị của nó không những không được coi trọng mà còn mang lại sự bất an, lo lắng. Hoàn cảnh ra đời của câu nói gắn liền với tập quán sinh hoạt, sự tương trợ lẫn nhau trong cộng đồng làng xã, đặc biệt là trong những mùa giáp hạt, khi mà một hạt gạo cũng có thể cứu sống một con người. Nó phản ánh kinh nghiệm sống của ông cha ta về việc phân biệt rõ ràng giữa tình nghĩa và thù hằn.