Nguồn gốc và Xuất xứ
Nguồn gốc của câu thành ngữ 'Ngây như phỗng' gắn liền với tín ngưỡng thờ cúng và nghệ thuật điêu khắc dân gian Việt Nam. 'Phỗng' là tên gọi dân gian cho các pho tượng trong đình làng, đền chùa, miếu mạo, thường là tượng người hoặc tượng thần linh. Theo quan niệm dân gian, các pho tượng này có nhiệm vụ canh giữ, bảo vệ, nhưng vì là vật vô tri vô giác, chúng thường được tạc với dáng vẻ đờ đẫn, mắt mở to nhưng không có hồn, không có biểu cảm, luôn giữ một nét mặt bất động. Điều này xuất phát từ mục đích thẩm mỹ và tâm linh: thể hiện sự trang nghiêm, uy nghiêm của thần linh, đồng thời cũng là sự bất lực của vật chất trước thế giới tâm linh. Người xưa khi quan sát những pho tượng này, với khuôn mặt vô cảm, dáng vẻ lờ đờ, đã liên tưởng đến những người có biểu hiện tương tự trong cuộc sống, từ đó hình thành nên câu thành ngữ miêu tả sự ngây ngô, khờ dại.