Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời từ kinh nghiệm sống và quan sát thực tế của người dân Việt Nam trong quá trình lao động và sinh hoạt, đặc biệt là trong đời sống tâm linh và tín ngưỡng. Xưa kia, trong nền văn hóa nông nghiệp lúa nước, con người phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên, dễ gặp tai ương, bệnh tật. Vì vậy, tín ngưỡng thờ cúng thần linh, tổ tiên đã ăn sâu vào đời sống. Tuy nhiên, không phải ai cũng giữ được lòng thành kính và sự tu tâm dưỡng tính thường xuyên. Câu tục ngữ phản ánh hiện thực về một kiểu người "nước đến chân mới nhảy" trong tâm linh: khi bình thường thì lơ là, thờ ơ với việc thờ cúng, làm việc thiện, chỉ đến khi gặp hoạn nạn, tai ương thì mới cuống cuồng cầu cúng, van xin thần linh giúp đỡ. Điều này cho thấy sự mâu thuẫn trong cách ứng xử của con người trước những biến cố trong cuộc sống, vừa thể hiện mong muốn được che chở, vừa bộc lộ sự thiếu kiên trì và niềm tin vững chắc vào lẽ đạo.