Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Ngủ ngày quen mắt, ăn vặt quen mồm" bắt nguồn từ quan sát thực tế đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt xưa. Trong xã hội phong kiến, người nông dân thường lao động vất vả từ sáng sớm đến tối. Tuy nhiên, cũng có những lúc nông nhàn hoặc trong các gia đình khá giả, một số người có xu hướng lười biếng. "Ngủ ngày" thường là biểu hiện của sự nhàn rỗi, thiếu ý chí hoặc không có việc quan trọng cần làm vào ban ngày, dần dần sinh ra tật lười lao động. Còn "ăn vặt quen mồm" phản ánh thói quen ăn uống không điều độ, thường là những món ăn vặt không bổ dưỡng, hoặc ăn tùy tiện, không theo bữa chính. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe, gây ra các bệnh về tiêu hóa, mà còn làm mất đi cảm giác ngon miệng trong bữa ăn chính, dẫn đến suy dinh dưỡng hoặc rối loạn ăn uống. Do đó, câu thành ngữ ra đời như một lời răn dạy, nhắc nhở mọi người, đặc biệt là những người trẻ, cần tránh xa những thói quen xấu này để giữ gìn sức khỏe và sự minh mẫn, chăm chỉ làm việc.