Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có khả năng bắt nguồn từ quan sát tinh tế của người xưa về bản chất con người trong quá trình lao động và giao tiếp. Trong xã hội nông nghiệp truyền thống, những người nông dân dày dạn kinh nghiệm, hiểu rõ quy luật đất đai, thời tiết thường chỉ chia sẻ kiến thức khi thực sự cần thiết hoặc khi được hỏi. Họ không phô trương vì họ biết rằng, kiến thức là vô cùng và việc học hỏi là không ngừng. Ngược lại, những người mới tiếp xúc với một lĩnh vực, dù chỉ biết chút ít, đôi khi lại có xu hướng nói nhiều để thể hiện mình. Hơn nữa, trong các mối quan hệ xã hội, người xưa cũng nhận thấy rằng, những bậc trí giả, bậc thánh hiền thường giữ thái độ trầm lắng, suy tư, chỉ phát ngôn khi cần thiết và lời nói luôn có trọng lượng. Sự đối lập này được đúc kết thành câu thành ngữ để răn dạy, định hướng thái độ sống cho thế hệ sau.