Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ kinh nghiệm thực tiễn của người Việt xưa trong đời sống nông nghiệp lúa nước. Trong xã hội phong kiến, tiền bạc thường được tích trữ dưới dạng vật chất như lúa gạo, vàng bạc, châu báu. Tuy nhiên, việc tích trữ quá nhiều mà không quay vòng, không đầu tư sản xuất, không dùng để giao thương hay giúp đỡ người khác thì số của cải ấy cũng trở nên vô giá trị. Nó không sinh sôi, không mang lại lợi ích gì cho chủ sở hữu hoặc cộng đồng. Người nông dân xưa hiểu rằng, thóc lúa để lâu sẽ mốc, vàng bạc để trong hòm không dùng sẽ mai một giá trị. Do đó, họ coi những người giàu có mà keo kiệt, không biết sử dụng tiền bạc một cách khôn ngoan là những người "có tiền để đứa tay không". Câu nói này phản ánh tư duy thực tế, coi trọng sự vận động và sinh sôi của của cải, cũng như lên án thói tham lam, ích kỷ.