Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm dân gian gắn liền với đời sống sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là những người sống ở vùng sông nước, nơi có nguồn ốc phong phú. Việc luộc ốc để lấy thịt ăn là một món ăn dân dã phổ biến. Tuy nhiên, phần nước luộc ốc thường có vị tanh, nhớt và không mang lại hương vị hấp dẫn. Ngược lại, một số người có thể thích giữ lại nước ngâm ốc để dùng vào việc khác, nhưng về cơ bản, nó vẫn là thứ nước không có giá trị cao về mặt ẩm thực. Từ đặc điểm thực tế đó, ông cha ta đã liên tưởng và rút ra bài học kinh nghiệm, dùng nó để ví von cho những sự vật, hiện tượng, con người thiếu đi sự đặc sắc, lôi cuốn, trở nên nhạt nhẽo và tẻ nhạt trong mắt người khác. Nó phản ánh cái nhìn tinh tế của người xưa về thế giới xung quanh.