Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ 'nói cạnh nói khóe' bắt nguồn sâu xa từ tập quán giao tiếp và tâm lý ứng xử của người Việt xưa, đặc biệt trong môi trường nông nghiệp lúa nước và làng xã khép kín. Trong xã hội truyền thống, sự hòa thuận, giữ thể diện và tránh xung đột trực tiếp được đề cao. Do đó, khi có mâu thuẫn hoặc không hài lòng về ai đó, người ta thường không bày tỏ thẳng thắn để tránh mất lòng hoặc gây mất hòa khí. Thay vào đó, họ chọn cách 'nói cạnh' – nói lời gần gũi, tưởng chừng vô hại nhưng lại ám chỉ người kia; hoặc 'nói khóe' – nói những lời có vẻ bâng quơ, chế giễu, nhưng người nghe hoặc người xung quanh có thể hiểu được ngầm ý đang nhắm vào ai. Cách nói này vừa thể hiện sự khéo léo trong ứng xử, vừa là phương tiện để bày tỏ thái độ, sự bất mãn một cách tinh tế, đôi khi là cả sự đanh đá, cay độc ẩn giấu.