Nguồn gốc và Xuất xứ
Nguồn gốc của câu thành ngữ "Nói ngang cành bứa" có thể bắt nguồn từ tập quán canh tác và sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là ở các vùng nông thôn. Cây bứa thường mọc tự nhiên, có nhiều cành lá xum xuê nhưng không phải lúc nào cũng cho quả ngon hoặc có ích cho đời sống. Cành bứa có thể mọc lộn xộn, không theo quy luật nào, hoặc thậm chí cản trở lối đi. Do đó, hình ảnh "cành bứa" được dùng để ví von cho những lời nói "ngang", tức là không theo quy tắc, không hợp lẽ, vô lý. Có thể những người nông dân quan sát thấy việc chặt cành bứa đôi khi là tùy tiện, không theo một mục đích rõ ràng, hay những cành bứa đâm ngang đâm dọc gây vướng víu. Từ đó, họ liên tưởng đến những lời nói thiếu suy xét, không có căn cứ, không phù hợp với tình hình thực tế của người khác, và đúc kết thành câu thành ngữ này để răn dạy, phê phán.