Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ "Nói ngon nói ngọt" có nguồn gốc sâu xa từ kinh nghiệm quan sát và ứng xử trong đời sống cộng đồng người Việt xưa. Trong xã hội truyền thống, giao tiếp đóng vai trò cực kỳ quan trọng, đặc biệt là trong các mối quan hệ làng xã, dòng họ. Người ta nhận thấy rằng, để đạt được sự đồng thuận, thuyết phục hoặc thậm chí là để che giấu ý đồ không tốt, con người thường dùng những lời lẽ "ngọt ngào", "dễ nghe". Phân biệt giữa lời nói chân thành và lời nói giả dối, nịnh bợ là một kỹ năng sống thiết yếu. Những người khéo ăn nói, biết dùng lời lẽ "ngon ngọt" thường dễ dàng chiếm được cảm tình hoặc lừa gạt người khác hơn là những người thẳng thắn, thật thà. Do đó, "nói ngon nói ngọt" dần trở thành một khái niệm để chỉ hành vi ngôn ngữ có chủ đích, mang màu sắc mị dân, lừa lọc, đối lập với sự chân thành. Nó cũng có thể xuất phát từ những tình huống cụ thể trong đời sống, như việc dùng lời lẽ dụ dỗ trẻ con, hay trong các mối quan hệ buôn bán, giao thương để làm hài lòng khách hàng.