Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có nguồn gốc sâu xa từ kinh nghiệm sống và quan sát thực tế của người nông dân Việt Nam xưa, những người gắn bó mật thiết với sông nước và đồng ruộng. Trong đời sống sinh hoạt hàng ngày, nước là yếu tố thiết yếu cho sản xuất nông nghiệp và sinh hoạt. Khi nguồn nước bị đục do mưa lũ hoặc các yếu tố tự nhiên khác, nó ảnh hưởng trực tiếp đến mùa màng và sức khỏe. Tuy nhiên, ngay cả trong dòng nước đục ấy, người ta vẫn có thể nhận biết được sự hiện diện của lớp váng, một dấu hiệu cho thấy nước vẫn còn có thể xử lý hoặc ít nhất là nhận biết được mức độ ô nhiễm. Từ quan sát thực tế này, cha ông ta đã rút ra bài học về cách đối nhân xử thế. Đặc biệt trong bối cảnh xã hội phong kiến, nơi vai trò của các quan lại, những người tham mưu cho vua chúa, là vô cùng quan trọng. Dù họ có thể mắc sai lầm trong công việc, nhưng nếu sai lầm đó không gây hậu quả nghiêm trọng đến quốc gia, dân tộc, hoặc nếu họ vẫn còn những đóng góp quan trọng, thì người cai trị (vua) nên có sự bao dung, tha thứ để giữ vững bộ máy cai trị và phát huy điểm mạnh của họ. Câu nói thể hiện tư tưởng trọng dụng nhân tài, nhìn nhận con người một cách toàn diện, không vì một vài khuyết điểm mà bỏ đi cả một người tài.