Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ quan sát thực tế đời sống của người nông dân Việt Nam xưa, những người gắn bó mật thiết với thiên nhiên và các hoạt động canh tác nông nghiệp, chăn nuôi thủy sản. Trong văn hóa lúa nước, nguồn nước là yếu tố thiết yếu, và kinh nghiệm cho thấy những ao, hồ, sông, suối có dòng chảy quá xiết hoặc nước quá trong, ít bùn, ít rong rêu thường khan hiếm tôm cá. Ngược lại, những vùng nước có độ đục nhất định, có hệ sinh thái đa dạng mới nuôi dưỡng được nhiều loài sinh vật. Từ quan sát tự nhiên này, cha ông ta đã liên hệ sang các mối quan hệ xã hội. Việc đánh giá con người cũng tương tự như đánh giá dòng nước. Một người quá câu nệ tiểu tiết, quá nguyên tắc, không biết bỏ qua lỗi lầm nhỏ nhặt của người khác, hay quá cứng nhắc, sẽ khó lòng xây dựng được mối quan hệ tốt đẹp và bền lâu. Họ dễ trở nên đơn độc vì không ai muốn lại gần một người quá khắt khe hoặc thiếu sự mềm mỏng, cảm thông.