Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi Phật giáo và Đạo Mẫu (thờ Mẫu, có các bà vãi) có ảnh hưởng sâu sắc trong đời sống tinh thần của nhân dân. Trong các chùa chiền, các sư thầy được cho là sống đời tu hành thanh tịnh, nhưng họ cũng có những mối quan tâm, những vật dụng cá nhân hay những mối quan hệ ngoài luồng mà người đời không biết tới, được gọi là "ngãi". Tương tự, những người phụ nữ thường xuyên lui tới cửa chùa để làm công quả, cầu cúng (bà vãi) cũng có những tâm tư, tình cảm, những nỗi niềm riêng tư, những "chuyện nghì" khó chia sẻ cùng ai, đôi khi liên quan đến gia đình, tình duyên hoặc những mong muốn cá nhân. Câu nói phản ánh cái nhìn thực tế, đôi khi có chút mỉa mai của dân gian về cuộc sống "bề ngoài" và "bên trong" của những người gắn bó với cửa Phật, cửa đền, cho thấy sự phức tạp và đa chiều trong tâm lý con người.