Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu 'Phú bất nhân, bần bất nghĩa' ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi sự phân hóa giàu nghèo diễn ra gay gắt và ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống đạo đức, quan hệ xã hội. Trong xã hội xưa, tầng lớp địa chủ, phú hào thường tích lũy tài sản bằng nhiều cách, đôi khi là bóc lột sức lao động của người nghèo khổ. Họ trở nên giàu có nhưng lại trở nên keo kiệt, vô cảm, không còn lòng nhân ái với những người kém may mắn hơn, đôi khi còn ra sức bóc lột để tài sản ngày càng thêm nhiều. Ngược lại, những người nông dân, người lao động nghèo khổ, sống trong cảnh lầm than, đói khát, luôn phải vật lộn để sinh tồn. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt đó, một số người vì miếng cơm manh áo, vì áp lực cuộc sống đã có thể tạm gác lại các quy tắc đạo đức, nghĩa khí để tìm cách sinh tồn, thậm chí làm những việc trái với luân thường đạo lý. Câu thành ngữ này ra đời như một lời đúc kết kinh nghiệm sống, một bài học cảnh tỉnh từ thực tiễn xã hội, giúp con người nhìn nhận, đánh giá bản chất con người và những ảnh hưởng của hoàn cảnh.