Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ kinh nghiệm sống và quan sát thực tế của người nông dân Việt Nam xưa, những người luôn gắn bó mật thiết với đồng ruộng và các sản vật làm ra từ đó. Bánh giò và bánh đúc là hai món ăn quen thuộc, dân dã, dễ làm từ bột gạo. Khi giáp hạt, đói kém, người ta chỉ mong có được cái ăn no bụng, lúc đó, một chiếc bánh giò nóng hổi, dễ làm, dễ ăn, no bụng sẽ là một "quà" vô cùng quý giá. Còn khi đã no đủ, mùa màng bội thu, cuộc sống sung túc hơn, thì những thứ như bánh đúc, tuy vẫn là thức ăn, nhưng không còn mang ý nghĩa "quà" đặc biệt nữa, vì nó quá phổ biến và dễ kiếm. Câu thành ngữ phản ánh rõ nét sự ưu tiên và giá trị tương đối của vật chất tùy thuộc vào hoàn cảnh thiếu thốn hay đủ đầy của con người, một quy luật tâm lý phổ biến trong đời sống.