Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ quan niệm "thế gian ai chẳng vì tiền", "có tiền mua tiên cũng được" trong xã hội phong kiến Việt Nam. Khi đó, bộ máy quan lại thường xuyên có các hoạt động "vòi vĩnh", "lại quả" từ dân chúng và những người làm ăn buôn bán. Người quan chức cần "tiền", cần "của" để duy trì lối sống xa hoa, "sang" trọng của mình, còn người kinh doanh thì cần "công việc", cần "thuận lợi", cần "đắt hàng" để làm ăn phát đạt. Mối quan hệ này là sự trao đổi ngầm, "tiền trao cháo múc" nhưng không công khai. Người quan "dĩ hòa vi quý", làm ngơ trước những sai phạm hoặc ban phát ân huệ để nhận lại "lại quả", "tiền bôi trơn". Người bán hàng thì "biết điều", "biết trên biết dưới", dâng lễ vật, biếu quà để mong được sự che chở, làm ăn buôn bán hanh thông. Nó phản ánh rõ nét bản chất của sự thỏa hiệp, vụ lợi, và cả sự khôn ngoan trong giao tiếp ứng xử, đôi khi là cả sự bất lực của người dân trước cường quyền thời xưa.