Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ 'Quan thì xa, bản nha thì gần' phản ánh sâu sắc bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, đặc biệt là trong giai đoạn mà hệ thống quan lại và hành chính địa phương còn nhiều kẽ hở. Khi đó, người dân muốn cầu xin, kiện tụng hay giải quyết công việc thường phải lên các phủ, huyện, tỉnh xa xôi, nơi có quan lại cấp cao. Khoảng cách địa lý và thủ tục hành chính rườm rà khiến việc tiếp cận quan lớn trở nên vô cùng khó khăn, đôi khi là bất khả thi đối với người dân lao động nghèo. Trái lại, các nha môn, tức là các cơ quan hành chính cấp cơ sở như xã, thôn, hoặc các nha cai lệ, thư ký, lính lệ dưới quyền quan phủ, huyện lại đóng ngay tại địa phương, gần gũi với dân chúng. Tuy nhiên, những người này thường không có quyền lực thực sự nhưng lại là những kẻ trung gian, nắm giữ thông tin và có thể gây phiền nhiễu, sách nhiễu, vòi vĩnh dân làng. Họ là những kẻ 'gần gũi' nhất nhưng lại thường mang đến tai họa hoặc đòi hỏi những khoản phí không chính thức. Chính sự đối lập giữa 'xa' của quan lớn và 'gần' của kẻ tay sai này đã làm nổi bật lên sự bất công, bất lực của người dân khi đối diện với bộ máy quan liêu và sự nhũng nhiễu của những kẻ có chức có quyền hoặc được trao chút quyền hành ở địa phương, dẫn đến sự ra đời của câu thành ngữ này.