Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ quan sát tinh tế của người nông dân Việt Nam xưa về quy luật sinh hoạt và lao động. Trong đời sống nông nghiệp lúa nước, việc ăn uống (uống nước) là thiết yếu, là biểu hiện của sự sống, nhưng việc bài tiết (đi ẻ) cũng là một nhu cầu tự nhiên, là hệ quả tất yếu của việc ăn uống. Người xưa nhận thấy rằng có những người chỉ ham muốn những thứ dễ dàng, mang lại khoái cảm trước mắt (như uống nước cho đỡ khát), nhưng lại ngại ngần, trốn tránh những hệ quả, những công việc cần làm sau đó, dù là hiển nhiên và cần thiết cho sức khỏe, cho cuộc sống. Sự đối lập giữa 'siêng' và 'nhác', giữa 'uống nác' (dễ, sướng) và 'đi ẻ' (khó, ngại) đã phản ánh một thực trạng trong tính cách con người: sự hời hợt, thiếu trách nhiệm, chỉ muốn hưởng thụ mà không muốn gánh vác. Câu nói này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến trọng nông nghiệp, nơi con người gắn bó mật thiết với thiên nhiên và các quy luật tự nhiên, từ đó đúc rút ra những bài học đạo lý sâu sắc.