Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi đời sống còn nhiều khó khăn, vật chất khan hiếm. Người dân lao động, đặc biệt là nông dân, phải đối mặt với sự khắc nghiệt của thiên nhiên và điều kiện lao động vất vả. Họ luôn ý thức được giá trị của những gì bền chắc, hữu dụng. Quần áo thời xưa thường được may từ những loại vải thô, bền như kaki, vải sợi gai, sợi lanh để đảm bảo sự chắc chắn, chịu được nắng mưa, bùn đất. Ngược lại, những loại vải mỏng manh, dễ rách như 'phíp' (có thể là vải lụa mỏng, vải bóng hoặc một loại vải tổng hợp nào đó dễ hư hỏng) thường không được ưa chuộng cho trang phục chính, mà chỉ dùng cho những thứ tạm bợ, ít khi sử dụng hoặc mau hư. Việc phân biệt rõ ràng hai loại vải này trong đời sống sinh hoạt đã ăn sâu vào tiềm thức dân gian, từ đó hình thành nên câu thành ngữ mang tính quy luật: cái gì chỉ có vẻ ngoài hào nhoáng nhưng bản chất yếu kém thì sẽ nhanh chóng biến mất, còn cái gì tuy giản dị nhưng bền bỉ, có giá trị thực thì sẽ tồn tại lâu dài. Câu nói này phản ánh kinh nghiệm thực tế của người xưa trong việc đánh giá vật chất và cả con người.