Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Sướng con cu, mù con mắt" có khả năng xuất phát từ thực tiễn đời sống nông nghiệp và sinh hoạt gia đình của người Việt xưa. Trong xã hội phong kiến, con trai thường được coi trọng hơn con gái, và vai trò làm cha mẹ là phải đảm bảo cho con có cuộc sống sung túc, đầy đủ. Tuy nhiên, "sướng con cu" ở đây không chỉ đơn thuần là sự sung sướng về vật chất mà còn có thể ám chỉ việc đáp ứng những nhu cầu, ham muốn bản năng, nhất thời của con trẻ một cách dễ dãi, không suy xét. Khi con cái được nuông chiều quá mức, quen với sự dễ dàng, chúng có thể trở nên lười biếng, ích kỷ, không biết vâng lời, thậm chí làm những việc trái đạo lý, gây tổn hại đến danh dự, tài sản hoặc sức khỏe của cha mẹ. Hậu quả "mù con mắt" là hình ảnh ẩn dụ cho sự dày vò, đau khổ tột cùng, sự mất mát không gì bù đắp được mà cha mẹ phải gánh chịu khi nhìn thấy con cái mình sa ngã hoặc gây họa. Nó cũng có thể phản ánh sự vất vả, hy sinh của cha mẹ trong việc nuôi nấng con cái, đến khi con trưởng thành lại không phụng dưỡng, báo hiếu, khiến cha mẹ "mù mắt" vì tủi cực, hoặc đôi khi là sự mù quáng của cha mẹ khi không nhận ra những thói hư tật xấu của con mình cho đến khi quá muộn.