Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ một phong tục cổ xưa của người Việt, đặc biệt phổ biến ở các làng quê nông nghiệp. Trong các nghi lễ cầu mùa, cúng bái thần linh, các vị thầy pháp, thầy cúng thường đóng vai trò quan trọng. Sau khi buổi lễ kết thúc, họ thường được trả công hậu hĩnh. Tuy nhiên, trong một số trường hợp, khi nghi lễ không thành công như mong đợi, hoặc do sự bất mãn tích tụ của dân làng về thái độ, cách làm việc của vị thầy, người ta có thể có những hành động quá khích. Việc "quẳng thầy xuống ao" không hẳn là hành động giết người, mà có thể là một hình thức trừng phạt mang tính răn đe, thể hiện sự tức giận, bực bội vì không đạt được kết quả như ý muốn, hoặc để châm biếm, làm nhục vị thầy đó. Phong tục này cũng có thể liên quan đến việc tẩy rửa, thanh tẩy sau nghi lễ, hoặc đơn giản là một cách để xả hơi, vui đùa sau một thời gian căng thẳng, nhưng mang ý nghĩa tiêu cực để lại bài học.