Nguồn gốc và Xuất xứ
Trong xã hội phong kiến xưa ở Việt Nam, người mõ là một chức sắc không chuyên, thường là những người được cử ra để thay mặt chính quyền làng xã đi loan báo các việc công, gọi dân chúng đến họp, hoặc thông báo các lễ hội, các buổi tụ tập. Tiếng mõ của họ vang lên khắp làng, báo hiệu một sự kiện sắp diễn ra hoặc một mệnh lệnh cần được thực hiện. Người mõ thường có mặt ở hầu hết các hoạt động tập thể của làng, từ những buổi họp làng, đến các lễ hội tôn giáo, cúng bái, hay các hoạt động vui chơi cộng đồng. Do tính chất công việc, người mõ gần như có mặt ở mọi "đám", mọi sự kiện diễn ra trong làng. Vì vậy, câu thành ngữ "Thằng mõ có bỏ đám nào" xuất phát từ quan sát thực tế đời sống sinh hoạt của người dân xưa về vai trò và hoạt động của người mõ, sau đó được nhân dân khái quát hóa thành lời nhận xét về những người có lối sống cơ hội, luồn lách, luôn tìm cách có mặt ở mọi nơi.