Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có nguồn gốc từ kinh nghiệm thực tế và quan sát đời sống của người nông dân Việt Nam xưa. Trong xã hội phong kiến, nhiều người mù không có khả năng lao động sản xuất hoặc tự lo cho bản thân một cách đầy đủ, thường phải dựa vào sự giúp đỡ của cộng đồng. Tuy nhiên, đôi khi, vì hoàn cảnh hoặc do thiếu hiểu biết, những người mù này cũng có thể cố gắng giúp đỡ lẫn nhau. Quan sát những tình huống này, người xưa đã đúc kết rằng, khi những người vốn đã thiếu sót về một năng lực nào đó (trong trường hợp này là thị giác) lại cố gắng bù đắp cho nhau mà không có người có khả năng thực sự, thì kết quả thường là thất bại, thậm chí tai hại. Hình ảnh 'thằng mù' ở đây không chỉ giới hạn ở người khiếm thị mà còn ám chỉ những người thiếu kiến thức, thiếu kinh nghiệm, thiếu năng lực trong một lĩnh vực cụ thể, và việc họ cố gắng 'dẫn dắt' người khác trong lĩnh vực đó giống như người mù dẫn người mù, dẫn đến hậu quả khôn lường.