Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Thầy có của, sãi có công" ra đời trong bối cảnh Phật giáo đã du nhập sâu rộng vào đời sống văn hóa Việt Nam, đặc biệt là ở các làng quê. Các ngôi chùa không chỉ là nơi tu hành của các nhà sư mà còn trở thành trung tâm sinh hoạt văn hóa, tín ngưỡng của cộng đồng. "Thầy" ở đây thường được hiểu là những người dân đi chùa, mang theo "của" tức là tiền bạc, lễ vật dâng cúng. "Sãi" là cách gọi dân dã chỉ các nhà sư, người tu hành trong chùa. "Công" ở đây có thể hiểu là công lao làm lễ, tụng kinh, cầu siêu, hoặc đơn giản là việc nhà chùa tiếp nhận lễ vật và thực hiện các nghi thức tâm linh. Trong xã hội xưa, kinh tế còn nhiều khó khăn, việc đi chùa thường gắn liền với mong muốn cầu mong sức khỏe, may mắn, tài lộc cho bản thân và gia đình, nên người đi lễ thường mang theo những gì quý giá nhất. Nhà chùa với các nghi lễ, sự trang nghiêm của không gian thờ tự, cũng đáp ứng nhu cầu tâm linh đó. Mối quan hệ này dần trở nên quen thuộc, đôi khi mang tính "trao đổi" rõ rệt, dẫn đến sự hình thành câu thành ngữ mang tính nhận xét, đôi khi có chút châm biếm về sự đổi chác này.