Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Thiếu thuế mất vợ, thiếu nợ mất con" ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là thời kỳ phong kiến, khi mà đời sống của người dân còn vô cùng khó khăn, gắn liền với nông nghiệp và chịu sự ràng buộc chặt chẽ của các khoản thuế, tô, lao dịch do nhà nước phong kiến đặt ra. Nền kinh tế nông nghiệp lúa nước vốn phụ thuộc nhiều vào sức lao động, và người phụ nữ có vai trò quan trọng trong gia đình, vừa là người nội trợ, vừa tham gia sản xuất. Việc không đóng đủ thuế không chỉ bị phạt mà còn có thể bị tịch thu tài sản, thậm chí là người thân. Tương tự, trong quan hệ vay mượn cá nhân, nếu không có khả năng trả nợ, người vay có thể bị xiết tài sản, con cái hoặc chính bản thân họ trở thành nô lệ. Câu nói phản ánh sự tàn khốc của các luật lệ xưa, nơi tài sản và con người có thể bị đem ra trao đổi, tịch biên vì nợ nần hoặc nghĩa vụ.