Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam truyền thống, nơi các nghề thủ công và buôn bán nhỏ lẻ phát triển mạnh mẽ. Cuộc sống nông nghiệp là chủ yếu, nhưng các làng nghề, phường thợ cũng đóng vai trò quan trọng trong việc cung cấp vật dụng thiết yếu cho đời sống. Mỗi nghề nghiệp có những công cụ, nguyên liệu đặc trưng không thể thiếu. Ví dụ, thợ may không thể thiếu vải vóc, kim chỉ, và trong quá trình làm việc, họ thường có những mảnh vải vụn, hay còn gọi là "giẻ", để thử nghiệm hoặc sửa chữa nhỏ. Thợ vẽ, đặc biệt là vẽ tranh hoặc trang trí, cần hồ để pha màu hoặc dán giấy. Thợ bồ, chuyên đan lát các vật dụng bằng tre, nứa như rổ, rá, bồ đựng lúa, thì nguyên liệu chính là nan tre, nứa. Còn thợ hàn, dù có nhiều hình thức hàn khác nhau qua các thời kỳ, nhưng trong dân gian xưa, việc hàn gắn kim loại thường liên quan đến thiếc hoặc các hợp kim tương tự để nối các bộ phận bị hỏng hoặc chế tạo vật dụng. Sự gắn bó mật thiết giữa người thợ với nguyên liệu, công cụ đã ăn sâu vào tiềm thức dân gian và được đúc kết thành những câu nói ngắn gọn, dễ nhớ, mang tính hình tượng cao, phản ánh kinh nghiệm thực tiễn của cha ông về lao động sản xuất.