Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Thứ nhất tô sai, thứ hai nhà nợ" ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam dưới chế độ phong kiến, đặc biệt là thời kỳ các triều đại thực thi các chính sách sưu thuế nặng nề và lao dịch bắt buộc. "Tô sai" là một hình thức lao dịch không công hoặc trả công rất thấp, bắt người dân phải bỏ ruộng vườn, công việc sinh nhai để đi làm các công trình công cộng, phục dịch cho quan lại. Gánh nặng này vô cùng tốn kém về thời gian và sức lực, ảnh hưởng trực tiếp đến sản xuất nông nghiệp và đời sống gia đình. "Nhà nợ" ám chỉ tình trạng nhiều gia đình nông dân, do sưu cao thuế nặng, thiên tai mất mùa, hoặc các khoản chi phí sinh hoạt, y tế đột xuất, không đủ khả năng chi trả đã phải vay mượn, cầm cố, thế chấp chính ngôi nhà - nơi trú ngụ duy nhất của cả gia đình. Việc "nhà nợ" không chỉ là gánh nặng tài chính mà còn là nỗi lo sợ mất đi nơi ở, trở thành kẻ lang thang. Sự kết hợp của hai gánh nặng "tô sai" và "nhà nợ" cho thấy cuộc sống khốn khó, bần cùng của đại đa số nhân dân lao động xưa, phản ánh sự bất công và áp bức của chế độ cũ.