Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi hệ thống pháp luật và hành chính còn nhiều bất cập, quan lại thường nhũng nhiễu, vòi vĩnh. Việc giải quyết tranh chấp, kiện tụng tại các công đường không chỉ tốn kém về tiền bạc mà còn mất nhiều thời gian, công sức. Để có thể "thắng kiện", người dân thường phải lo lót, hối lộ cho quan chức và những người liên quan. Chi phí "thua kiện" (tiền phạt, án phí, chi phí đi lại, ăn ở, chạy chọt) thường rất nặng nề, lên tới 14 quan 5. Ngay cả khi "thắng kiện", khoản tiền thu về (15 quan) cũng không chênh lệch nhiều so với số tiền bị mất khi thua, cho thấy chi phí để đạt được phán quyết có lợi cũng đã bao gồm phần lớn số tiền đó. Đôi khi, con số 15 quan có thể bao gồm cả tiền án phí, tiền phạt do những vi phạm nhỏ trong quá trình tố tụng, hoặc tiền chi cho các bên liên quan. Sự chênh lệch không đáng kể này phản ánh sự bất lực của người dân trước một hệ thống quan liêu, nơi công lý có thể bị mua bán và lợi ích cá nhân thường được đặt lên trên. Nó thể hiện kinh nghiệm cay đắng, sự ngao ngán của người dân khi buộc phải nhờ cậy vào "quan" để phân xử, và nhận ra rằng dù kết quả thế nào, họ cũng khó lòng toàn vẹn.