Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Tiền ngắn mặt dài" bắt nguồn từ đặc điểm vật lý và cách sử dụng của tiền tệ thời xưa ở Việt Nam. Trước đây, tiền thường là các đồng xu bằng kim loại, phổ biến nhất là tiền đồng. Những đồng tiền này thường có hình tròn với một lỗ vuông ở giữa để xâu lại thành chuỗi khi cất giữ hoặc mang theo. Khi nhìn trực diện, phần kim loại hình tròn của đồng xu có đường kính nhất định, trong khi lỗ vuông ở giữa tạo cảm giác phần "mặt" kim loại bị cắt bớt, làm cho khoảng cách giữa hai cạnh đối diện của lỗ vuông (chiều dài) có vẻ lớn hơn so với chiều dày của đồng xu (chiều ngắn). Hơn nữa, người xưa thường dùng tiền để giao dịch, mua bán, và việc có nhiều tiền hay ít tiền ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống, tâm trạng của con người. Người có nhiều tiền thì "mặt mày" tươi tắn, còn người túng thiếu thì "mặt dài" (buồn rầu, ủ rũ). Sự kết hợp giữa hình ảnh đồng tiền và trạng thái tâm lý con người đã tạo nên câu thành ngữ này, phản ánh thực tế kinh tế và tâm lý xã hội thời bấy giờ.