Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, khi bộ máy quan lại còn nhiều kẽ hở và nạn tham nhũng hoành hành. Các quan lại, từ cấp huyện đến cấp tỉnh, thường lợi dụng chức quyền để vơ vét tài sản của nhân dân dưới nhiều hình thức như thu thuế nặng, sưu cao thuế nặng, hoặc nhận hối lộ. Tiền bạc thu được, thay vì được sử dụng để xây dựng công trình công cộng, cải thiện đời sống nhân dân, hay nộp lên triều đình theo quy định, thì lại bị các quan lại này ăn tiêu phung phí, biến thành tài sản cá nhân. Than là một vật liệu cháy hết trong lò, tượng trưng cho sự tiêu tan nhanh chóng, không còn lại gì. Hình ảnh này được dân gian ví von với số phận của tiền bạc khi rơi vào túi quan tham, nhấn mạnh sự lãng phí, tham ô và sự bất lực của người dân trong việc kiểm soát quyền lực. Nó thể hiện kinh nghiệm cay đắng của nhân dân về bản chất của kẻ cầm quyền thiếu đạo đức, luôn tìm cách bòn rút của công để thỏa mãn lòng tham vô đáy.