Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này bắt nguồn sâu xa từ kinh nghiệm thực tiễn sản xuất nông nghiệp của người Việt thời xưa, vốn gắn bó mật thiết với cây lúa nước. Vào những vụ mùa, việc chọn giống lúa, chọn cây để cấy trồng là vô cùng quan trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến năng suất và sự no đủ của cả gia đình. Người nông dân xưa quan sát thấy rằng, những mầm lúa còn non, còn sức sống thì khi cấy xuống đất sẽ phát triển tốt. Ngược lại, những cây lúa đã có dấu hiệu bị bệnh, bị héo úa, hay còn gọi là "truồi", thì dù có cố gắng cấy cũng khó sống, hoặc sống lay lắt, cho năng suất thấp, thậm chí còn có thể lây bệnh cho những cây khỏe mạnh khác. Từ quan sát trong canh tác, ông cha ta đã khái quát hóa bài học này và áp dụng vào các lĩnh vực khác của đời sống, đặc biệt là trong việc lựa chọn bạn đời, chọn người làm ăn. Việc "trai" (mầm non, sự khởi đầu) thì có thể vun trồng, gây dựng, còn "cấy" (sự đã định hình, đã thành hình) mà lại bị "truồi" (hư hỏng, không còn tốt đẹp) thì nên dứt khoát "chừa" (bỏ qua, không tiếp tục). Điều này thể hiện sự thực tế, tỉnh táo và kinh nghiệm sống quý báu của người nông dân xưa.