Nguồn gốc và Xuất xứ
Xuất xứ của câu thành ngữ "Trống hèn hèn, kèn vất vơ" có thể bắt nguồn từ đời sống âm nhạc lễ hội và sinh hoạt cộng đồng của người Việt xưa. Trong các đám rước, lễ nghi, tiếng trống thường giữ vai trò chủ đạo, tạo nên nhịp điệu mạnh mẽ, thúc giục, thể hiện uy quyền hoặc khí thế. Ngược lại, tiếng kèn, tùy thuộc vào loại kèn và người thổi, có thể mang âm hưởng réo rắt, du dương nhưng đôi khi lại trở nên lạc lõng, không theo một quy luật nhất định nếu người thổi không vững hoặc dụng ý không rõ ràng. Sự tương phản giữa âm thanh uy lực, nhất quán của trống và âm thanh có phần tùy tiện, thiếu định hướng của kèn đã được dân gian khái quát hóa để phê phán những hành vi, lời nói thiếu suy xét, không có nguyên tắc, không làm đến nơi đến chốn, hay còn gọi là làm việc "hời hợt", "ba phải". Nó cũng có thể liên quan đến cách sắp xếp dàn nhạc trong các buổi biểu diễn xưa, nơi mà sự phối hợp không ăn ý giữa các nhạc cụ (trống - kèn) dẫn đến âm thanh chói tai, khó nghe.