Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến xưa, nơi mà quan hệ vay mượn, đặc biệt là vay mượn vật chất (lúa gạo, tiền bạc) diễn ra phổ biến trong cộng đồng làng xã. Với nền kinh tế nông nghiệp lúa nước, việc vay mượn lương thực để trang trải cuộc sống, nhất là vào những thời điểm giáp hạt, là điều không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, việc trả nợ đôi khi lại là cả một gánh nặng. Người cho vay thường vui vẻ khi cho vay vì biết mình có thêm tài sản hoặc mong nhận lãi, còn người vay thì có thể ban đầu rất mừng vì giải quyết được khó khăn, nhưng đến kỳ hạn trả nợ, với những khoản lãi mẹ đẻ lãi con hoặc do tình hình làm ăn không thuận lợi, họ lại trở nên miễn cưỡng, né tránh. Câu thành ngữ đã chắt lọc kinh nghiệm sống, thái độ ứng xử thực tế này để đúc kết thành lời răn dạy.