Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ quan niệm dân gian về luật nhân quả và sự trừng phạt của xã hội xưa đối với những người yếu thế, gặp khó khăn. Trong xã hội phong kiến Việt Nam, công đường (nơi xét xử của quan lại) thường là nơi người dân lao động nghèo khổ, ít học hoặc gặp tai ương dễ bị oan ức, bị áp bức. Vì vậy, người ta ví von rằng những người "vô phúc" (gặp chuyện không may, gặp tai ương) lại dễ dàng bị "đáo tụng đình" (tìm đến cửa quan). Ngược lại, "tụng đình" (quan lại, bộ máy pháp luật) lại thường "rình" (chờ đợi, nhắm tới) những người "vô phúc" này để xét xử, áp đặt tội lỗi, hoặc đơn giản là khiến họ càng thêm khốn khổ vì phải đối mặt với luật pháp phức tạp, tốn kém. Hoàn cảnh ra đời của câu này phản ánh phần nào sự bất công, áp lực mà người dân thấp cổ bé họng phải đối mặt khi có rắc rối liên quan đến pháp luật, cũng như sự nhìn nhận về số phận, may rủi trong đời sống.