Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ" ra đời từ kinh nghiệm sống và quan sát của nhân dân ta về những thói hư tật xấu trong xã hội phong kiến xưa. Trong một xã hội mà địa vị và danh vọng thường gắn liền với kiến thức và phẩm hạnh, những người có thực tài và đức độ luôn được coi trọng. Tuy nhiên, cũng có không ít kẻ vì muốn mưu cầu danh lợi mà cố tình che giấu sự dốt nát, kém cỏi của bản thân. Họ thường viện đến những lời lẽ hoa mỹ, dùng "chữ" (chỉ kiến thức, hiểu biết) một cách vay mượn, thậm chí sai lệch để đánh lừa người khác, tạo dựng vỏ bọc tri thức, đạo đức giả tạo. Đồng thời, những người có hành vi sai trái, làm việc xấu cũng thường tìm cách tô vẽ, làm đẹp cho hành động của mình, biến cái xấu thành cái tốt để tránh sự phán xét của xã hội. Sự đối lập giữa "xấu" và "làm tốt", "dốt" và "nói chữ" phản ánh mâu thuẫn trong bản chất con người và những thủ đoạn mà kẻ xấu thường dùng để tồn tại và trục lợi trong xã hội.