Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ "Xấu máu đòi ăn của độc" có nguồn gốc sâu xa từ kinh nghiệm quan sát thế giới tự nhiên và đời sống xã hội của người Việt xưa. Người xưa thường quan sát các loài vật, gán cho chúng những đặc tính và hành vi tương ứng với đạo đức con người. "Xấu máu" có thể liên tưởng đến những loài vật có máu nóng, dễ nổi nóng, hung hăng như chó dữ, rắn độc, hoặc những loài vật bị cho là mang điềm gở. "Của độc" là những thứ có độc tính, nguy hiểm, không chỉ với con người mà còn với chính loài vật đó, ví dụ như các loại cây cỏ có độc, xác chết thối rữa, hay những thứ mà lẽ thường con vật sẽ tránh xa. Sự kết hợp này diễn tả một bản chất cực kỳ xấu xa, tự hủy hoại, không chỉ gây hại cho cộng đồng mà còn tự làm khổ mình, phản ánh quan niệm dân gian về sự cân bằng âm dương, thiện ác và quy luật nhân quả trong cuộc sống.