Nguồn gốc và Xuất xứ
Xuất xứ của bài vè này gắn liền với đời sống nông nghiệp và xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là trong các làng xã nơi lao động chân tay là chủ yếu. Trong bối cảnh kinh tế phụ thuộc nhiều vào nông nghiệp, người nông dân cật lực làm lụng "làm thì đói" với thu nhập bấp bênh, phụ thuộc vào mùa màng. Ngược lại, những người khéo ăn nói, "nói thì no", có thể là những kẻ xu nịnh quan lại, hoặc những người buôn bán gian mãnh, hoặc đơn giản là những người có tài ăn nói để lôi kéo, dàn xếp mà không cần động tay chân. "Thằng bò thì sướng" có thể ám chỉ những người phục tùng, không dám phản kháng, sống an phận, hoặc những kẻ dựa dẫm. "Thằng bướng thì chết" là lời cảnh báo cho những ai chống đối lại trật tự xã hội, hoặc không tuân theo quy tắc, dù là đúng hay sai. "Thằng bết thì tôn" chỉ những kẻ luồn lụy, bợ đỡ, lấy lòng kẻ trên để được cất nhắc, thăng tiến, một hiện tượng không hiếm trong các triều đại phong kiến. Cuối cùng, "thằng khôn thì đập" phản ánh thực tế phũ phàng rằng những người thông minh, có năng lực thực sự lại thường bị ganh ghét, đố kỵ, bị kẻ xấu hãm hại, hoặc bị xã hội chèn ép vì sự thông minh đó.