Nguồn gốc và Xuất xứ
Bài vè này thuộc thể loại "vè", một thể thơ trữ tình dân gian thường được dùng để nói về một vấn đề cụ thể, hoặc để giáo huấn. Vè thường có vần điệu, nhịp điệu dễ thuộc, dễ nhớ, phù hợp với việc truyền miệng trong dân gian. Xuất xứ cụ thể của "Vè người lười" có thể gắn liền với đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt xưa. Trong một xã hội mà lao động là yếu tố then chốt để sinh tồn và phát triển, sự lười biếng bị xem là thói xấu đáng phê phán. Bài vè ra đời có thể là lời răn dạy của ông cha ta đối với con cháu, nhắc nhở về tầm quan trọng của lao động, tránh lối sống ỷ lại, chỉ biết hưởng thụ. Hình ảnh "muỗi cắn", "dộng trống chùa", "đái dựa hàng rào", "té nhào trong gai" đều là những chi tiết sinh hoạt đời thường, mộc mạc, dễ liên tưởng, cho thấy bài vè được sáng tác trong bối cảnh nông thôn Việt Nam, nơi các hoạt động canh tác, chăn nuôi, và các sinh hoạt cộng đồng diễn ra gắn bó.