Ca dao dân ca

Thể loại văn học dân gian Việt Nam: Ca dao dân ca.

Mù u nhỏ rễ ăn lan

Sợ mình nói gạt qua đàng đấy thôi

Phụng hoàng chấp cánh bay xuôi

Liệu bề thương đặng, mình ơi, tôi chờ.

Nước lên khỏi bực tràn bờ,

Thương mình thương vậy, biết chờ đặng không?

Đặng không tôi cũng gắng công

Đợi cho con cá hóa rồng sẽ hay

Gặp mình may quá là may

Trông cho trời tối bắt tay đặng về

Đoạn ca dao trên là lời tỏ tình của người con gái với chàng trai. Lời ca thể hiện tâm trạng nhớ thương, mong chờ và cả sự lo lắng trong tình yêu.

Trên trời có đám mây xanh

Có con ngựa bạch chạy quanh gầm trời

Đôi ta muốn lấy nhau chơi

Cái duyên không định, ông trời không xe

Những nơi chết rấp bờ tre

Cái duyên cứ định trời xe em vào

Ba đồng một sợi chỉ đào

Áo gấm không vá, vá vào áo tơi

Cực lòng thiếp lắm chàng ơi

Biết rằng lên ngược xuống xuôi cũng đành

Đoạn ca dao trên là lời tỏ tình, lời than thân trách phận của người con gái trong tình yêu. Nó thể hiện khát vọng tình yêu tự do, mong muốn được nên duyên chồng...