Con nhạn nó liệng lên mây

Chín hồi vấn vít như vầy mối tơ

Cái sự dầu dãi tự bấy đến giờ

Kiếp phong trần chị Ba rũ đến bao giờ thì thôi

Tiếc thay sắc nước hương trời

Cớ làm sao phải lạc loài đến đây

Ai làm cho nên nỗi nước non này

Bông hoa sao héo dãi dầu với hoa

Căm gan này nên giận trăng già

Tình này ai tỏ cho ta nỗi lòng

Đoạn ca dao trên là lời than thân trách phận của người phụ nữ tài sắc nhưng gặp cảnh éo le, lạc lõng. Lời ca thể hiện tâm trạng buồn tủi, bi quan trước số phận...

Hai tay cầm nắm lạt bẻ cò

Lòng anh thương da diết, sao em giả đò làm lơ

Thương em phát dại phát khờ

Đang ăn đũa rớt bao giờ không hay

Cầm kéo quên cắt quên may

Cầm ve quên rượu, cầm khay quên trầu

Cầm đèn quên bấc quên dầu

Cầm trang sách đọc quên đầu quên đuôi

Cầm cân quên giá quên lui

Cầm tiền mà xỉa không biết mấy mươi một tiền

Thương em nhất dại nhì điên

Tác phẩm "Hai tay cầm nắm lạt bẻ cò" là một bài ca dao than thân quen thuộc, thể hiện nỗi lòng tương tư và sự si mê cháy bỏng của người con trai đối với người c...

Hiếm hoi con gái đầu lòng

Làm dâu người khác chẳng trông cậy gì

Cầu trời sinh được nam nhi

Sau này nói dõi tông chi họ hàng

Trời cười, Trời mắng: rõ gàn

Nữ nhi không có sinh nam thế nào

Sao không suy nghĩ thấp cao

Nhà ngươi xưa ở chỗ nào chui ra

Câu ca dao "Hiếm hoi con gái đầu lòng..." là một lời than thở, cầu nguyện của người phụ nữ xưa về việc mong muốn sinh con trai nối dõi tông đường. Nó phản ánh m...

Ru con giữa buổi chiều đông,

Để mẹ tát nước giữa đồng đêm nay.

Cầu giai mẹ đổ luôn tay,

Cho lành manh áo cho đầy cơm con.

Cho lòng mẹ đỡ héo hon,

Cho khuôn mặt trẻ đẹp tròn như gương.

Quản gì một nắng hai sương,

Quản gì gió bụi trên đường con ơi.

Ru con mẹ hát mấy lời,

Ngủ đi cho mẹ còn rời gối tay.

Bài ca dao "Ru con giữa buổi chiều đông" là một khúc hát ru mộc mạc, thấm đẫm tình yêu thương của người mẹ nông dân Việt Nam. Lời ru vang lên giữa không gian tĩ...

Em chưa có chồng chân rời tay rảnh

Em có chồng rồi một cảnh hai quê

Nói ra cam khổ nhiều bề bạn ơi

Phải răng chịu rứa cho rồi

Gạo trút vô nồi không lẽ trút ra

Xưa kia quyền mẹ với cha

Bây giờ có lẽ người ta nắm quyền

Vợ với chồng là nghĩa bá niên

Bạn biểu ta phân chiếc đũa, đồng tiền sao nên

Câu ca dao "Em chưa có chồng chân rời tay rảnh..." là một lời than thở sâu sắc về thân phận người phụ nữ lấy chồng trong xã hội xưa. Nó phản ánh thực tế khắc ng...

Hoa sói mà gói xương sông

Thầy mẹ gả phải người chồng bất nhân

Trách trời ăn ở không cân

Để cho hoa sói đứng sân chịu sầu

Chắc trời soi xét nơi đâu

Chẳng soi cảnh thảm cảnh sầu này cho

Câu ca dao "Hoa sói mà gói xương sông" là lời than thở của người phụ nữ lấy phải chồng không ra gì. Nó phản ánh nỗi khổ đau, bất hạnh trong hôn nhân thời xưa, k...

Hôm qua anh đi chợ trời

Thấy ông Nguyệt Lão đang ngồi ở trên

Tay thì cầm bút cầm nghiên

Tay cầm tờ giấy đang biên rành rành

Biên ta rồi lại biên mình

Biên đây lấy đấy, biên mình lấy ta

Chẳng tin lên hỏi trăng già

Trăng già cũng bảo rằng ta lấy mình

Chẳng tin lên hỏi thiên đình

Thiên đình cũng bảo rằng mình lấy ta

Quyết liều một trận phong ba

Để cho thiên hạ người ta trông vào

Quyết liều một trận mưa rào

Để cho thiên hạ trông vào đôi ta

Tác phẩm "Hôm qua anh đi chợ trời" là một bài ca dao độc đáo, mang đậm nét tình yêu đôi lứa và ước vọng về một tình yêu bền chặt, được nhiều người yêu thích tro...

Không trơn mà trượt mới tài

Không chồng mà đẻ con trai mới tình

Nâng lên đặt xuống một mình

Than rằng: con ở trong mình mẹ ra

Có con mà chẳng có cha

Lòng mẹ chua xót người ta chê cười

Bởi vì mẹ cợt mẹ cười

Cho nên mẹ đẻ mẹ nuôi một mình

Bài ca dao "Không trơn mà trượt mới tài" là lời tâm sự sâu lắng của người mẹ đơn thân. Lời ca dao thể hiện nỗi lòng và khát vọng của người phụ nữ trong xã hội x...

Công tôi gánh gánh gồng gồng

Giờ ra theo chồng bảy bị còn ba

Xưa kia ở cùng mẹ cha

Mẹ cha yêu dấu như hoa trên cành

Từ ngày tôi về cùng anh

Anh đánh, anh chửi, anh tình phụ tôi

Đất rắn nặn chẳng nên nồi

Anh đi lấy vợ để tôi lấy chồng

Có lấy thì lấy cách sông

Để tôi lấy chồng cách ngõ anh ra

Bài ca dao "Công tôi gánh gồng..." là lời than thở của người phụ nữ về thân phận éo le, bất hạnh trong tình yêu và hôn nhân. Nó phản ánh một góc khuất đau lòng...